Martyr Complex trong công việc, gia đình và tình yêu.
“Không phải mọi sự hy sinh đều xuất phát từ tình yêu. Đôi khi, nó xuất phát từ nỗi sợ rằng nếu mình ngừng hy sinh, mình sẽ không còn được yêu thương nữa.”
Chiếc lồng bắt đầu khép lại như thế nào?
Martyr Complex hiếm khi xuất hiện bằng những hành động lớn lao.
Không ai thức dậy vào một buổi sáng và quyết định:
“Từ hôm nay, mình sẽ hy sinh cả cuộc đời.”
Thay vào đó, nó bắt đầu bằng những lựa chọn rất nhỏ.
“Thôi để mình làm.”
“Không sao đâu.”
“Chuyện này mình chịu được.”
“Lần này thôi.”
Những câu nói ấy lặp đi lặp lại hàng trăm, hàng nghìn lần.
Mỗi lần nhường một bước.
Mỗi lần im lặng một chút.
Mỗi lần gánh thêm một việc.
Cho đến một ngày, bạn quay đầu nhìn lại và nhận ra:
Mình đã đi quá xa khỏi chính mình.
Người đồng nghiệp “không biết từ chối”
Hãy thử tưởng tượng một nhóm gồm năm người.
Mỗi khi có việc gấp.
Có một người luôn là người đầu tiên nói:
“Để mình làm.”
Lúc đầu, mọi người rất biết ơn.
Sau vài tháng.
Mọi người bắt đầu mặc định.
“Cứ giao cho anh ấy.”
Sau vài năm.
Không ai còn nghĩ đó là sự giúp đỡ.
Đó trở thành trách nhiệm.
Điều đáng buồn là chính người ấy cũng góp phần tạo ra kỳ vọng đó.
Không phải vì đồng nghiệp xấu.
Mà bởi con người có xu hướng thích nghi với những gì lặp đi lặp lại.
Một hành động thiện chí, nếu không có ranh giới, rất dễ trở thành tiêu chuẩn.
Đến khi người ấy từ chối lần đầu tiên.
Mọi người lại ngạc nhiên.
“Ủa? Sao hôm nay anh không giúp?”
Thế là cảm giác tội lỗi xuất hiện.
Để rồi họ lại tiếp tục nói:
“Thôi được rồi… để mình làm.”
Đó chính là vòng lặp của Martyr Complex.
Người mẹ luôn nói: “Mẹ không sao”
Trong nhiều gia đình Việt Nam, hình ảnh người mẹ hy sinh gần như là một biểu tượng.
Mẹ ăn phần ít hơn.
Mẹ mặc quần áo cũ hơn.
Mẹ ngủ muộn hơn.
Mẹ luôn nói:
“Mẹ không đói.”
“Mẹ không cần.”
“Mẹ ổn.”
Đứa trẻ lớn lên nhìn thấy điều đó mỗi ngày.
Và học được rằng:
Yêu thương đồng nghĩa với quên bản thân.
Nhiều năm sau.
Khi chính đứa trẻ ấy trở thành cha mẹ.
Nó tiếp tục lặp lại điều tương tự.
Không phải vì ai ép buộc.
Mà vì đó là định nghĩa duy nhất về tình yêu mà nó từng biết.
Đây chính là cách những khuôn mẫu tâm lý được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Không phải bằng gene.
Mà bằng cách sống.
“Anh đã làm tất cả vì em”
Có một câu nói xuất hiện rất nhiều trong các mối quan hệ:
“Anh đã làm tất cả vì em.”
Hoặc:
“Em hy sinh cả tuổi trẻ cho anh.”
Đôi khi, câu nói ấy đơn giản chỉ là sự bộc lộ cảm xúc.
Nhưng đôi khi, nó lại là một “hóa đơn” được đưa ra sau nhiều năm.
Điều đáng chú ý là người kia có thể chưa bao giờ yêu cầu những sự hy sinh ấy.
Họ không hề nói:
“Hãy từ bỏ bạn bè.”
“Hãy bỏ công việc.”
“Hãy sống vì anh.”
Người có Martyr Complex thường tự nguyện làm điều đó.
Rồi sau này vô thức kỳ vọng đối phương phải hiểu, phải biết ơn hoặc phải đền đáp.
Khi điều ấy không xảy ra, sự thất vọng nhanh chóng biến thành oán trách.
Đó là lý do các nhà tâm lý học phân biệt rất rõ giữa:
Tình yêu được trao đi như một món quà.
Và
Sự hy sinh được trao đi như một khoản đầu tư chờ ngày hoàn vốn.
Gia đình và “người anh cả”
Trong văn hóa Á Đông, người con cả thường mang trên vai nhiều kỳ vọng.
“Hãy làm gương.”
“Đừng làm bố mẹ thất vọng.”
“Em còn nhỏ.”
Thoạt nghe, đó đều là những lời nhắc nhở hợp lý.
Nhưng nếu vai trò ấy kéo dài suốt nhiều năm, người anh hoặc người chị cả có thể vô thức đánh đồng giá trị của mình với trách nhiệm.
Họ học cách đứng vững.
Nhưng quên cách dựa vào người khác.
Họ học cách chăm sóc.
Nhưng không biết cách được chăm sóc.
Họ luôn là người giải quyết vấn đề.
Đến mức khi gặp khó khăn, điều đầu tiên họ nghĩ không phải là:
“Ai có thể giúp mình?”
Mà là:
“Mình phải tự giải quyết.”
Đó không còn là sức mạnh.
Đó là sự cô độc được ngụy trang dưới cái tên “trưởng thành.”
Martyr Complex và People Pleasing
Hai khái niệm này thường bị nhầm lẫn.
Nhưng chúng không hoàn toàn giống nhau.
Một People Pleaser sợ người khác không thích mình.
Một người có Martyr Complex lại sợ mình không còn giá trị nếu ngừng hy sinh.
People Pleasing tìm kiếm sự chấp nhận.
Martyr Complex tìm kiếm ý nghĩa tồn tại.
Đó là lý do nhiều người có Martyr Complex không cần được khen.
Họ chỉ cần người khác tiếp tục cần đến mình.
Nếu một ngày không còn ai nhờ giúp.
Họ bắt đầu thấy trống rỗng.
Khi lòng tốt dẫn đến Burnout
Năm 2019, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đưa burnout vào ICD-11 như một hiện tượng nghề nghiệp, mô tả trạng thái kiệt sức do căng thẳng kéo dài tại nơi làm việc.
Burnout không phải là Martyr Complex.
Nhưng Martyr Complex có thể là một con đường dẫn đến burnout.
Bởi khi bạn:
- Không biết từ chối.
- Luôn nhận thêm việc.
- Cảm thấy có lỗi khi nghỉ ngơi.
- Đồng nhất giá trị bản thân với năng suất.
Bạn đang tiêu hao năng lượng nhanh hơn khả năng hồi phục.
Giống như một ngọn đèn luôn sáng.
Điều làm nó hỏng không phải là ánh sáng.
Mà là việc không bao giờ được tắt.
Một nghịch lý cuối cùng
Có một nghịch lý rất đẹp nhưng cũng rất buồn.
Những người có Martyr Complex thường là những người giàu lòng trắc ẩn nhất.
Họ dễ tha thứ cho người khác.
Dễ cảm thông.
Dễ giúp đỡ.
Chỉ có một người mà họ rất hiếm khi đối xử tử tế.
Đó là chính mình.
Nếu một người bạn kiệt sức, họ sẽ nói:
“Cậu nên nghỉ ngơi.”
Nhưng nếu chính họ kiệt sức.
Họ lại nói:
“Cố thêm chút nữa.”
Nếu người khác mắc sai lầm.
Họ sẵn sàng bao dung.
Nhưng nếu chính mình mắc sai lầm.
Họ tự trách không ngừng.
Có lẽ, bi kịch lớn nhất của Martyr Complex không phải là việc một người hy sinh quá nhiều.
Mà là việc họ tin rằng mình chỉ xứng đáng được yêu khi đang hy sinh.
Đó cũng là lúc chiếc lồng vô hình không còn được khóa bằng trách nhiệm.
Mà được khóa bằng chính lòng tự trọng của họ.
